MỘT THỜI CHÂN ĐẤT- Thơ: TRẦN VIỆT SƠN

   Bài thơ đầu tôi viết về một thời chân đất

Một thời TNXP áo cỏ úa xông xênh

Ra hiện trường đào kinh ,thấy mặt, không thể biết tên

Vì sình bùn phủ kín ,chỉ chừa đôi mắt

 

   Bài thơ đầu tôi viêt về một thời chân đất

Vì mang dép râu trượt té như chơi

Đi lao động ,nhìn trời, lòng cứ chơi vơi

Mơ một ngày nước về đồng hoang hóa

 

   Bài thơ đầu tôi viết về một thời chân đất

Nhìn xa xa thấp thoáng tóc xõa dài

Lòng xuyến xao, ước gì nàng mãi mãi…

Của mình thôi, không biết có được không ?

 

   Bài thơ đầu tôi viết về một thời chân đất

Tay chai, chân nứt nẻ, mặt sạm đen

Thế mà đi phép về nhà cha mẹ lại khen

Sao đẹp trai quá, vững vàng quá đỗi !

 

   Bài thơ đầu tôi viết về một thời chân đất

Ra biên cương tải đạn mà vẫn hát ca

Băng rừng, mọi chông gai, gian khó vượt qua

Đạn bom chẳng sợ ,huống chi là đỉa vắt

 

   Bài thơ đầu tôi viết về một thời chân đất

TNXP cũng lãng mạn chẳng kém ai

Làm thơ, viết nhạc và…tay nắm trong tay

Ngắm trăng sáng buông lời mơ với mộng

 

   Bài thơ đầu tôi viết về một thời chân đất

Dù 60 hơn vẫn không lúc nào quên

Bao ký ức cứ ùa về, chẳng kịp đặt tên

Ấm áp, hào hùng, đó là một thời chân đất.

 

   Đó là cái thời chúng tôi không nghĩ về được mất

Chỉ biết xung phong, dâng cả tuổi thanh xuân

Xông lên tuyến đầu, chẳng sá gian truân

Giờ nhớ lại, tự hào thay, MỘT THỜI CHÂN ĐẤT

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *