THƠ : HÃY ĐỂ CHO ANH… Tg- Trần Việt Sơn

HÃY ĐỂ CHO ANH…

 Đặt lên mộ em loài hoa em thích

Hoa cúc vàng ,vàng đồng lúa quê cha

Thả diều tung tăng, bao mơ ước bay xa

Một ngày nào đó… gặp được người vừa ý

 HÃY ĐỂ CHO ANH…

 Đặt lên mộ em chiếc bánh đầy hương vị

Bánh ít mẹ làm đi bán lúc đêm khuya

Dãi nắng, dầm mưa, em muốn xẻ chia

Nhưng mẹ mắng ” học, học đi con gái”

HÃY ĐỂ CHO ANH…

 Đặt lên mộ em 1 chùm trái vải

Dù biết rằng em chỉ ăn vài trái rồi thôi

Sợ ăn nhiều sẽ nóng cổ ,rát môi

Nhưng anh thích thế vì có cớ anh ăn ké

HÃY ĐỂ CHO ANH…

 Đặt lên mộ em 1 hộp cọ vẽ

Em cứ vẽ vời, nếu hết, anh mua

Vẽ cánh đồng , con suối,  công chúa,  ông vua

Cho thoả chí thích làm hoạ sĩ

HÃY ĐỂ CHO ANH…

 Đặt lên mộ em 1 bao kim chỉ

Vá chiếc áo rách vai lúc tải đạn cáng thương

Thanh niên xung phong mà, chuyện ấy bình thường

Nhưng anh xót cho làn da trầy xước

HÃY ĐỂ CHO ANH…

 Đặt lên mộ em cái gương và chiếc lược

Cho em chải đầu liếc mắt làm duyên

Giữa chiến trường ,em vô tư cười nói huyên thuyên

Anh chỉ biết im lặng, nhìn,  mà không dám ngõ…

HÃY ĐỂ CHO ANH…

…Hát ru em ngủ, mọi muộn phiền buông bỏ

Khói nhang trầm phảng phất bóng hình em

Lòng ganh tị chẳng muốn ai xem

Hình em đó ,chỉ trong tim anh mãi mãi .  

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.