THƠ : NGÀY TRỞ VỀ (1) TRẦN VIỆT SƠN

  Trở lại Sài Gòn một ngày tháng tư đầy nắng

Bỏ lại sau lưng cái lạnh cắt da

Đất Mỹ xa xôi , trời vẫn nổi phong ba

Tim hồi hộp trở về nơi chôn nhau, cắt rún

   Quê hương mình từ lâu đã im tiếng súng

Nhớ làm sao ngày tôi mặc áo xung phong

Ra đi, mang bao ước vọng trong lòng

Bên đồng đội ca những bài ca cách mạng

   Rồi đốn cây, đan tranh, dựng lán

Làm quen với cuốc đất, trồng khoai

Làm quen tiếng kẻng buổi sớm mai

Ba cơm trưa giữa rừng, chỉ bo bo và canh toàn quốc

   Lâu lâu có bạn đem lên thịt xào mắm ruốc

Cả bọn dành nhau một ba hết sạch trơn

Tất cả đều không tính thiệt hơn

Cùng chia xẻ vui buồn hay chuyện… yêu ai đó

   Dầm mưa, lội suối, băng rừng, mưa gió

Chỉ là thường tình của con gái chúng tôi

Tóc khô ráp, mặt vẫn tinh khôi

Làm vất vả mà vẫn cười vui rộn rã

   Nhớ cái ngày lội suối, băng rừng té ngã

Tự nhiên có ai lại hỏi và…  đỡ đứng lên

Chân trầy tứa máu vẫn không rên

Còn vênh mặt trả lời “có gì đâu mà hỏi”

   Rồi mặt đỏ hồng, tim sôi réo gọi

Bình thường thôi mà, chỉ là tình đồng chí

Bên nhau lúc khó khăn, cớ gì mà suy nghĩ

Rồi ngẫm cười, một thoáng vu vơ

   Phải về thôi bao năm tháng đợi ch

Gặp lại đồng đội bên nhau ngày ấy

Sẽ ôm, sẽ cười, sẽ khóc, tay nắm bàn tay

Cho thoả nhớ, thoả mong những ngày xa cách.

 

 

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *